Con đường mang niềm hạnh phúc cho tình yêu

Nov 11, 2015 9:35 am0 commentsViews: 101

Con đường tình yêu…
… Nơi bắt nguồn cho tình yêu được ví như ngọn nguồn của dòng sông cổ tích, bắt nguồn cho những trái tim cùng nhịp đập, cho tình yêu được mang đi xa lại là một con đường. Con đường ấy là bước chân Anh thật khẽ khi đến bên Em, là nơi dừng chân cho những hoàng hôn hò hẹn, là lời tỏ tình ngọt ngào còn vấn vương để trái tim Em phải thổn thức.
Ở nơi ấy, Em là cả thế giới của Anh và Anh là bến bờ mang tình yêu của Em đến điểm hẹn. Con đường ấy – con đường để nhớ, để thao thức, để mong chờ, để giận, để thương rồi để tình yêu ngọt ngào đến lúc nào chẳng biết. Con đường ấy dẫn lối cho Anh và Em. Con đường ấy chính là Anh, chính là Em, con đường tình yêu.

con-duong-tinh-yeu

Người ta vẫn thường nói với nhau rằng tình yêu không có bắt nguồn và giới hạn. Người ta chỉ biết yêu là chút vấn vương khó tả, là nỗi buồn sâu thẳm… cồn cào… da diết. Chỉ biết rằng khi nhìn thấy người mình yêu dù đứng từ xa hay thật gần, tất cả mọi lời nói và cử chỉ yêu thương lúc đó không đủ ấm áp bằng một ánh mắt đong đầy.
Những bước chân mang Em đến với Anh để nhìn vào sâu trong đôi mắt ấy là một con đường. Đấy là con đường tràn ngập yêu thương và lãng mạn. Giống như một bản Xô-nát luôn bắt đầu với chút cảm xúc nhẹ nhàng dẫn lối người thưởng thức đến với một thế giới ngập đầy ánh trăng… những bức tường rêu phong… công chúa – hoàng tử và kết thúc là một tiếng ngân dài để lại những dư vị phảng phất. Con đường tình yêu cũng bắt đầu thật dịu nhẹ như cảm giác lắc nhẹ một ly rượu Cognac, cho hương cuốn sâu vào lồng ngực, nhấp từng chút một. Vị cay nồng đầu lưỡi khai vị cho những câu chuyện dài bất tận. Con đường ấy gắn liền Anh với Em, với những miền yêu thương…
Đó là con đường thật, là phố phường, là cầu thang nâng bước Anh và Em đến với nhau. Là con đường mà mỗi khi đông lạnh đến gió ùa làm buốt lạnh tay Em, Anh đã nắm lấy thật chặt, ôm Em vào lòng mà chẳng cần nói một lời nào. Con đường ấy gắn với một mùi hương quen thuộc, với những ánh mắt, với nụ cười làm rung động tim ai. Ở đấy, Anh với Em có thể đi mà không ngần ngại, nơi Anh đợi Em vào mỗi tối, là khoảnh khắc tim muốn vỡ tung khi lời nói yêu đến thật ngọt ngào. Con đường ấy Anh vẫn chờ Em, vẫn mỉm cười khi Em trễ hẹn, vẫn lặng nhìn Em khi cánh cửa đã khép. Con đường ấy là nơi Anh và Em băng qua lặng lẽ không ồn ào, ánh đèn hắt lên làm khuôn mặt Em càng trở nên thánh thiện.
Con đường tình yêu nơi Anh và Em là chủ nhân, là hoa hồng, là những khúc nhạc, nụ hôn nồng cháy. Nó mang Anh và Em đến tương lai và bến bờ hạnh phúc. Nó không chỉ là con đường để Anh và Em đặt chân lên được, mà còn là để niềm tin và tình yêu đến đúng “điểm hẹn”. Con đường giành cho tình yêu không chỉ có màu hồng của hạnh phúc mà còn là màu xám của khó khăn thử thách, là gian nan đến bất ngờ. Con đường ấy không có chông gai thì chẳng bao giờ Anh và Em biết được để có tình yêu phải trả giá tới nhường nào. Nếu không có cãi vã, không giận hờn, không nước mắt thì vị tình yêu chỉ nhàn nhạt, chẳng một dư vị nào. Nếu không có ly thì làm sao có hợp. Không trèo đèo lội suối thì làm sao biết được nơi đấy quả ngọt đang chờ cho những ai vượt qua thử thách. Vị của tình yêu là do Anh, Em vun đắp, cái đắng và cay của nó chỉ càng làm cho vị ngọt trở nên có ý nghĩa.
Con đường tình yêu là con đường được vun đắp bởi niềm tin từ hai phía, không thể Anh, không thể Em bước đi mà không có nhau. Nơi ấy, Anh sẽ là bờ vai cho Em dựa vào, là Anh nắm tay Em để không còn buốt lạnh, là không để em cô độc đi một mình giữa trời đầy gió. Trời có mưa, tuyết có rơi thì Anh vẫn sẵn sàng ủ ấm cho Em.
Tình yêu là một con đường và luôn có đích đến. Không thể là mờ mịt đi trên con đường ấy mà chẳng biết cuộc đời sẽ đi tới đâu. Người ta bảo Yêu là mù quáng, chỉ biết trước mắt là những hạnh phúc, yêu thương. Nhưng thực sự chìm đắm trong tình yêu thương để niềm tin được gây dựng đi tới điểm hẹn của tương lai. Mê cung cho dù có đường đi dẫn lối đến đâu nhưng nó vẫn có đích, quan trọng là người đi trong mê cung ấy chọn cho mình con đường hợp lí nhất.

con-duong-tinh-yeu

Đường đến với tình yêu như một câu chuyện luôn có bắt đầu và kết thúc. Câu chuyện có hay khi nó mang tới cho người đọc những cảm xúc bất ngờ. Tình yêu vun đắp không chỉ đơn thuần là yêu mà là bên nhau suốt đời. Vị trà là đắng nhưng chỉ khi uống vào người ta mới cảm nhận được vị ngọt thanh của nó từ đầu lưỡi đến cuống họng.
Con đường tình yêu – nơi ấy Anh và Em không đơn độc. Vì luôn có Anh dẫn lối em đi. Luôn có một cái ôm thật chặt khi Em mệt mỏi. Luôn có một sự quan tâm ấm áp khi Em buồn phiền. Và dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, một người ở lại một người đi thì bước chân ấy cũng không hề lạnh lẽo.
Đường tình yêu – đường để nhớ. Bởi nó gắn liền với những kỷ niệm và cảm giác của thủa ban đầu yêu nhau, gắn với những cãi vã giận hờn, để cuối cùng có thể hiểu nhau hơn. Đó là hoài niệm để khi không còn gì của nhau thì những tình cảm êm đẹp không có gì là nuối tiếc. Để khi nhắc lại người ta vẫn có một cảm giác khi còn yêu nhau. Những tình cảm thiêng liêng được gìn giữ và bất diệt. Nó giống như một bản nhạc không lời cứ ngân nga theo những bước chân và nhịp đập. Giá trị của tình yêu không chỉ thể hiện ở lời nói mà đích thực nằm ở sự âm thầm hi sinh, là sự cho đi cao cả dù nhận lại có vơi đi.
…Cho dù Anh là gió, Em là bồ công anh mỏng manh, gió thổi tung từng cánh bồ công anh đi xa thì những nẻo đường Anh qua sẽ ngập một màu trắng muốt. Em sẽ cuộn vào Anh, cuộn vào một chiều đầy gió…

                                                                                                          ( Tản văn: NHẬT LINH)

1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (No Ratings Yet)
Loading...